Mùa đông buồn
Mơ gió vui trời xa
Quên ngục tù dối trá
Phố xưa còn trút lá
Nghe mùa đông bao la
Mùa đông xa.
Mơ nắng say trời xa
Trong nghẹn ngào tiếng nấc
Giấc mơ người mất nước
Tan thành đêm đau thương
Mùa đông buồn.
Lửa cháy điên cuồng
Biển xanh trời xanh ra đi
Thôí! Cuộc đời lưu đày
Như loài chim thiên di
Trốn mùa đông đắng cay.
Trong những tâm hồn kia
Thân ngập tràn bóng tối
Nuối thiên đường đã khuất
Mơ mùa vui năm xưa
Mùa đông xa.
Mơ dáng xinh ngày thơ
Con tim gầy mất mát
Tiếng than nào xa khuất
Thôi còn gì đâu em
Mùa đông buồn.
2.
Biển khúc chết
Gôm ký ức vào muôn ngàn hạt bụi
Đôi mắt ta cho lệ đỏ yêu ma
Không buông tha ta vẫn là ta
Đời viễn xứ, tình lang thang hoang dại.
Dấu năm tháng ngày xa xưa huyền thoại
Góc phố hẹn hò tóc rũ bờ vai
Mơ tương lai cho hạnh phúc lên ngai
Xa dịu vợi là mây mờ ảo tưởng.
Trong cơn sốt đời hoang mang bấu víu
Ôm lênh đênh gặm nhấm mảnh hồn ta
Xin xót xa cho kỷ niệm hát ca
Đêm hoài vọng đớn đau thành biển khúc.
Em trôi nổi tóc bập bềnh sóng nước
Dáng nhạt nhoà cho nỗi chết hồn ta
Mang thương đau về tận cõi trời xa
Trong gào thét biển buông tay vĩnh biệt.
Đêm cuối cùng
Mặt trời đã chết
Thánh thần ra đi
Chỉ còn bầy quỷ
Nhảy múa điên cuồng.
Thành phố rũ chết
Đau thương vội đến
Bầy quỷ thắp nến
Sáng rực đêm đen
Chỉ còn có em
Chỉ còn có tôi
Gục đầu lắng nghe
Lời nguyện xấu xa.
Mặt trời nhuốm máu
Thánh thần quay đi
Chỉ còn bầy quỷ
Nhảy múa điên cuồng
Màn đêm che dấu
Bao nhiêu tội lỗi
Chừng nào xám hối
Hỡi bọn tanh hôi
Chỉ còn có em
Là tội lỗi thôi
Chỉ còn có tôi
Là tội lỗi thôi.
Đêm nay ..
Là đêm cuốI cùng
Lũ người xám hối
Nhưng thôi muộn rồi Đây..
Lời thơ hãi hùng
Nhuộm đầy bằng máu
Khuất lấp mặt trời.
Còn đâu tiếng nấc
Thánh thần lặng thinh
Cổng chùa lạnh giá
Và thánh đường buồn
Thành phố giẫy chết
Thôn trang quạnh hiu
Bầy quỷ múa hát
Khắp trời hư vô
Chẳng còn có ai
Ngoài tội lỗi thôi
Chẳng còn có ai
Ngoài tội lỗi thôi.
Ngậm ngùi trí nhớ
Gọi tên những sớm mai không tên
Mà nỗi đau chưa kịp trở mình
Đời tan biến như bóng đêm đẫm lệ
Đã chìm sâu như nổ chậm
Bài sầu khúc hát nửa đêm
Xao xuyến và lãng quên
Đành không soi đời mong
trời khóc, trời lạnh lập đông
Như dòng sông ngậm ngùi trí nhớ.
Mùa đông nào
Đi vào trái tim làm vết thương rực rỡ
Mùa đông nào
Tiếng hát đục trầm âm thanh địa ngục
Như đêm tình chất ngất
Như ngày tình lâm chung.
Gọi tên những bóng đêm hoang lạnh
Mà sáng mai soi lại bóng mình
Đời vỡ nát dưới chén say
U buồn ba mươi mấy năm trong đời
Trời mãi miết biết về đâu?
Ngày sau chợt ngó lên
Băng gía xuống lời thơ
Trời khóc, trở lạnh lập đông
Như dòng sông ngậm ngùi trí nhớ.
|
3.
Đừng Bỏ Nhau
Tuyết rơi buồn vạn cổ
Gió giá buốt hồn ta
Nhớ thương nào khơi ngọn
Ai sầu hơn được ta?
Mắt môi xưa đâu nữa
Vòng tay ấm trời đông
Cơn đam mê chìm đắm
Còn lắng đọng dư âm.
Gọi trùng dương dậy sóng
Hái trăng sao gối mộng
Làm lộ phí hoài mong
Sao đau thương ngập lòng?
Ta đi ai đưa tiễn
Em điên đão nhớ thương
Đêm nhìn mưa ngoài ngỏ
Gởi gió mây ngàn phương.
Lệ vương bao lần nữa
Đời hoang vắng cô đơn
Em cuồng quay kiếp sống
Thành chinh phụ vọng phu.
Ta nơi nầy lê bước
Độc hành tiếng yêu xưa
Nghe lòng đau chất ngất
Thương nhớ mấy cho vừa.
Cúi đầu nghe tủi nhục
Thân phận mất quê hương
điệu ru nào trôi nổi
Ai hiểu được cho ta?
Em bây giờ xuôi ngược
Hồn vương lấm bụi trần
Nỗi vọng cuồng quay quắt
Đời sao mãi ngóng trông.
Ta ngồi ôm kỷ niệm
Cho rượu đắng mềm môi
Sao lòng sâu hoang vắng
Rót mãi sao không vơi?
Dãy ngân hà ngăn cách
Thương Chức Nữ Ngưu Lang
Xin làm chim Ô Thước
Kêu gào trong đêm đen.
Ta gọi em lần nữa
Kiếp nầy nhân hay duyên?
Ta gọi em lần cuối
Xin lòng đừng đảo điên.
Thơ ta cay trong mắt
Rượu ta uống mặn môi
Nh¡n chút tình theo gió
Gửi hương nồng đôi môi
Ngàn đời xưa ai nói?
Gừng cay muối mặn xin đừng bỏ nhau.
721982 mn
Tình Đã Nghìn Trùng
Chiều lang thang thành phố buồn im lặng
Những vệt sáng loang lỗ mù hơi sương
Lê bước đời lòng âm thầm hoang lạnh
Tìm nơi đâu bóng dáng người yêu xưa
Ôi! Không gian nào hàn gắn những trái tim gầy guộc
Thời gian ơi quay ngược về cho ta tìm lại bóng mát cuộc đời
Để hồn không vương sầu tim không chất ngất thương đau
Đêm không còn quằn quại cơn mộng mơ hạnh phúc .
Tình yêu, đi tìm mãi nụ hôn thuở nào ngây ngất đam mê
Hương yêu xưa như đêm qua chập chờn mới đến
Tình nồng say, bên nhau trăng sao đường phố cũ
Ta mất em, ta mất nhau, quê hương nước mắt, màu tang
Kiếp tủi hờn lạc bước chơi vơi
Em suối tóc rũ buồn từng đông trên quê hương cô quạnh
Đôi trái tim nồng không còn ươm mộng
Đau khổ đắm chìm trong cuộc sống tối tăm.
Chiều bơ vơ thành phố buồn xa lạ
Bóng ta nghiêng mờ theo nỗi nhớ miên man
Tính yêu em chung giấc ngủ da vàng
Tim trở giấc nhói đau cuộc tình đã nghìn trùng cách xa.
MN Đông 87
Biển Khúc Sầu
Thành phố đó ta ra đi giã biệt
Ngậm ngùi vơi sầu năm tháng đơn côi
Dáng em khô gầy guộc nét môi
Ta quay mặt nụ hôn thôi tê dại.
Chập chờn sóng vỗ về thêm nhung nhớ
Biển đêm đen sầu thảm đáy đại dương
Thuyền phong ba định mệnh cũng rên la
Ta quặn thắt đớn đau em ở lại.
Đời ly cách trăng sao thôi oán trách
Kiếp đọa đày giờ chỉ thiếu thần linh
Biển lặng thinh sầu đốt nét em xinh
Thêm nhung nhớ đời ta trong thần thoại.
Bờ bến cũ cho ta xin nhắn nhủ
Sống làm thơ khắc khoải mịt mù mơ
Giọt sầu khơi biển khóc lệ rơi
Ta bơi mãi trong biển đời nhớ thương.
4.
Như Ánh Trăng Sao.
Muôn tinh tú hát vang lời cầu nguyện
Vết lăn đời đâu biết xót xa ai
Nhớ..
Người yêu ơi trong xâu xé tâm hồn
Ôm giữ mãi những mãnh đời ngọt đắng
Xa vòng tay biệt ly
Lòng đau kỷ niệm
Sầu chất ngất dâng
Hồn chất ngất men say.
Phố cũ người xưa ơi
Đâu dáng nhỏ ngoan hiền
Nhung nhớ mãi mười hai
Bến bờ nào trong đục.
Người cuối mặt
Sợi tóc buồn thương giọt lệ
Ngân long lanh rơi xuống trái tim hồng
Dáng yêu ơi bờ môi thuở trao hôn
Sao hụt hẫng nửa khuya lòng gọi nhớ.
Sài gòn thương ai sầu lên mắt đỏ
Mưa có còn ngập lối nhỏ người đi
Quán vắng đơn côi
Cà phê đắng gọi thầm
Da diết nhớ ngực run từng nhịp thở
Cali trời xanh, tóc vàng nâu nắng ấm
Vội đi về có còn nhớ ai không?
Chim hót đường vui, mắt biếc môi cười
Lòng se sắt nhớ thương tìm kỷ niệm.
Sài gòn, Cali. Người sầu, ta thương nhớ
ấp ủ trong tim dáng nhỏ ngoan hiền
Hoài yêu người ta như ánh trăng sao
Âu yếm mãi dấu ái ân về sáng.
Vinh Danh Thiên Chúa
Em có nghe chăng mùa đông đến
Dáng ai mang nhiều thương nhớ
Bóng anh vẫn còn vắng xa
mắt em vẫn còn mong chờ
Ôi! Tháng năm hao gầy thân xác
Bước đi không hồn vẫn sống
Phải chăng thời gian chẳng còn?
Chúa thấu chăng kiếp người lầm than
Sống trong đọa đày bao la
Luôn tin có Chúa trên trời.
Đời, một ngày qua mau
Mùa đông sẽ úa tàn
Nắng tỏa vàng những nụ hoa
Cùng nhau sẻ hát..Chúa ơi
Con kính xin Vinh Danh Thiên Chúa nơi nơi.
Lòng dào dạt Đức Tin
Dìu nhau bên Thánh Đường muôn ánh đèn
Ngào ngạt niềm tin
Ngày Noel đến tiếng chuông vang khắp nơi...
Bay xuống trần.
Ta ước mơ một ngày không xa
Chúa trên Thiên Đường bao la
Xót thương nhân loại chúng ta
Tái sinh xuống trần gian nầy
Đem trái tim tràn đầy tình thương
Ban cho nhân loại thê lương
Sống trong tình yêu của người.
Ta ước mơ ta là ngôi sao
Sáng soi giữa vòm trời cao
Chúc nhau yêu thương dạt dào.
8/81
|